Quản lý hành vi của trẻ tự kỷ – Tranh luận khoa học về time-out và time-in (Bài 2)

07/06/2021 05:08

(6)


Mình lại quay lại với các bạn về chủ đề Time-in và Time-out đây. Ngày hôm qua khi post viết về Time-out viết ra, các bạn quan tâm và chia sẻ rất nhiều. Dưới đây là bài dịch mới của mình về chủ đề này, được viết ở báo Time-một tờ báo rất uy tín. Cuối bài, mình có phần bình luận, chúng ta lại cùng nhau học tập và bình luận về khoa học nha.

Khi Amy và Steve Unruh quyết định nhận nuôi một đứa trẻ bốn tuổi đến từ Philippines, họ đã lường trước những thách thức có thể họ cần phải đối mặt. Họ hiểu rằng sẽ cần nhiều thời gian, cũng như rất nhiều tình yêu và sự quan tâm để gia đình và thành viên mới nhất của họ có thể cùng chung sống. Nhưng đây là ý nguyện họ đã mong mỏi từ lâu, đó là giúp một đứa trẻ đang gặp khó khăn.

Gia đình Unruh đã không tin được khi đơn xin nhận con nuôi của họ bị từ chối với lý do là cách nuôi dạy con của họ không phù hợp với một đứa con nuôi. Amy Unruh, 43 tuổi, một bà mẹ ở nhà ở Milton, Florida, cho biết: “Họ nói rằng đó là vì chúng tôi đã dành thời gian chờ – time out với con gái mình. Trong cuộc phỏng vấn với cơ quan nhận con nuôi, cô ấy đã giải thích rằng, khi con gái ruột của mình cư xử không đúng mực và không phản hồi lại những nhắc nhở bằng lời nói, cô bé đôi khi được đưa vào phòng hoặc được yêu cầu ngồi yên lặng trên ghế trong 5 phút.

“Họ nói với chúng tôi rằng điều này là cô lập và không thích hợp với một đứa trẻ được nhận nuôi — hoặc cho bất kỳ đứa trẻ nào,” Unruh nói. “Chúng tôi đã sụp đổ.”

Cả Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ và Học viện Tâm thần Trẻ em và Vị thành niên Hoa Kỳ đều đề cao thời gian chờ như một chiến lược nuôi dạy con cái hiệu quả. Trong số những đứa trẻ mắc chứng rối loạn chống đối hay rối loạn tăng động giảm chú ý – hai nguyên nhân được chẩn đoán phổ biến nhất của hành vi gây rối ở trẻ – nghiên cứu đã phát hiện ra rằng thời gian tạm dừng có thể giúp điều chỉnh các hành vi có vấn đề.

Nhưng gần đây, một số nhà tâm lý học trẻ em nổi tiếng đã đặt ra nghi ngờ về tính an toàn và hiệu quả của việc tạm ngừng hoạt động, đặc biệt là những biện pháp liên quan đến việc gửi trẻ vào phòng của chúng việc yêu cầu trẻ về phòng của chúng hoặc không cho chúng tiếp xúc với người khác.

Tiến sĩ Daniel Siegel, giáo sư lâm sàng về tâm thần học tại Trường Y UCLA cho biết: “Hình phạt nghiêm khắc và cách ly xã hội thường được thực hiện nhân danh thời gian chờ đợi” là có hại. Trong một tác phẩm năm 2014 mà ông đồng viết cho TIME, Siegel đã nhấn mạnh nghiên cứu hình ảnh não bộ cho thấy sự loại trừ xã ​​hội và nỗi đau thể chất kích hoạt các mô hình hoạt động tương tự của não.

Ông cũng viết rằng việc cô lập một đứa trẻ trong thời gian chờ đợi có thể phủ nhận “nhu cầu kết nối sâu sắc” của đứa trẻ trong lúc gặp nạn. Mặc dù một số kiểu thời gian tạm dừng là phù hợp — cụ thể là những thời gian ngắn và không thường xuyên, những kiểu liên quan đến “sự quan tâm và lòng tốt” và những kiểu không cách ly một đứa trẻ – Siegel nói rằng, trên thực tế, những khoảng thời gian tạm dừng thường được quản lý không thích hợp. ( đọc thêm về bài viết năm 2014 tại đây https://time.com/3404701/discipline-time-out-is-not-good/)

Cơ quan nhận con nuôi đã từ chối đơn đăng ký của Unruhs đã khuyến nghị Amy và Steve nên đọc cuốn sách Nuôi dạy con từ bên trong của Siegel. Cơ quan tương tự cũng khuyên gia đình Unruhs khám phá một phương pháp nuôi dạy con cái được gọi là Can thiệp Quan hệ Dựa trên Niềm tin, hay TBRI, được phát triển tại Đại học Texas Christian.

Casey Call, trợ lý giám đốc của Viện Phát triển Trẻ em Karyn Purvis tại TCU, cho biết: “Chúng tôi vận động và dạy những người chăm sóc sử dụng thời gian bên con (time-ins) thay vì ngừng hoạt động như một phương pháp kỷ luật với trẻ em dễ bị tổn thương.

Không giống như time-out, kiểu dạy truyền thống bao gồm việc đưa trẻ đến phòng của mình hoặc một số nơi vắng vẻ khác, “time-in” bao gồm việc để trẻ ngồi yên lặng trong cùng một phòng với cha mẹ. Time-in là một phương pháp thực hành toàn diện nhằm thông báo với trẻ rằng “Mẹ ở đây để giúp con bình tĩnh và chúng ta có thể giải quyết vấn đề này”. Trong khi đó, thời gian tạm dừng, “loại trừ đứa trẻ và có thể truyền tải thông điệp,” Hãy tự tìm hiểu điều này “hoặc” Tự bình tĩnh lại. ”

Sau khi đơn xin nhận con nuôi của họ bị từ chối, Unruh và chồng cô đã liên hệ với một số cơ quan nhận con nuôi khác. Cô ấy nói rằng họ được hướng dẫn khám phá TBRI và time-in nhiều lần, và họ không khuyến khích sử dụng time-out. Nhưng có rất ít bằng chứng cho thấy những chiến lược này ưu việt hơn.

George Holden, chủ nhiệm Khoa Tâm lý tại Đại học Southern Methodist cho biết: “Chúng tôi hiện đang nghiên cứu xem liệu thời gian bên con (time-in) có hiệu quả hay không, nhưng theo hiểu biết của tôi, hầu như không có bằng chứng về việc thời gian bên con có hiệu quả hay không”. Nghiên cứu cho đến nay không ủng hộ lời khuyên từ bỏ thời gian chờ. “Tôi nghĩ điều đó đang diễn ra quá đà,” anh ấy nói.

“Chắc chắn có một lượng lớn tài liệu nghiên cứu cho thấy thời gian tạm dừng có thể hiệu quả trong việc thay đổi hành vi của vấn đề.” Ông cũng nói rằng thời gian tạm dừng — bằng cách cho phép cha mẹ, cũng như con cái có cơ hội bình tĩnh — có thể giúp các ông bố bà mẹ đang làm việc tích cực tránh la hét, túm lấy hoặc các hình thức kỷ luật hung hăng khác.

Các nhà tâm lý học khác lặp lại quan điểm của ông. Amy Drayton, trợ lý giáo sư và nhà tâm lý học nhi khoa tại Đại học, Bệnh viện Nhi đồng CS Mott của Michigan.cho biết: “Tôi nghĩ rằng không nên cho bất kỳ nhà chuyên môn nào khuyến nghị can thiệp mà không được chứng minh bằng bằng chứng đồng thời cấm một công cụ nuôi dạy con cái được hỗ trợ tốt bởi nghiên cứu”

Long-term effects of time-outs (Tác động dài hạn của Time-outs)

Đối với một nghiên cứu gần 1.400 gia đình xuất hiện trong số tháng 9 năm 2019 của Tạp chí Nhi khoa Phát triển & Hành vi, Drayton và các đồng nghiệp đã phân tích dữ liệu phát triển của trẻ em bắt đầu từ khoảng 3 tuổi và tiếp tục cho đến khi 11 hoặc 12 tuổi. Họ cho biết sử dụng thời gian tạm dừng như một hình thức kỷ luật, trẻ em không có nguy cơ cao bị lo lắng, trầm cảm, hung hăng, các hành vi vi phạm quy tắc hoặc các vấn đề về tự kiểm soát so với những đứa trẻ xuất thân từ các gia đình tránh thời gian tạm dừng. Điểm sáng tạo cũng bằng nhau bất kể một gia đình có ứng dụng phương pháp này hay không.

Mặc dù có rất nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng thời gian tạm dừng có thể điều chỉnh các hành vi có vấn đề, nhưng nghiên cứu mới này là một trong những nghiên cứu đầu tiên xem xét các tác động phát triển lâu dài của nó. Và không giống như nhiều nghiên cứu hiện có, nghiên cứu mới này không định nghĩa hẹp những gì có và không cấu thành thời gian chờ; thay vào đó, nó dựa vào câu trả lời của phụ huynh cho các câu hỏi liên quan đến việc họ sử dụng thời gian chờ.

Drayton nói: “Chúng tôi biết rằng khi các bậc cha mẹ báo cáo về việc sử dụng thời gian chờ, định nghĩa của họ về nó sẽ thay đổi rất nhiều. Ví dụ, một khoảng thời gian nghỉ dành cho một gia đình có thể liên quan đến việc gửi trẻ vào phòng của mình trong 20 phút, trong khi đối với một gia đình khác, có thể yêu cầu trẻ ngồi vào một góc trong ba phút. “Chúng tôi muốn nắm bắt nhiều khả năng đó.”

Điều này rất quan trọng vì một số nhà phê bình về thời gian chờ, bao gồm Siegel, đã lập luận rằng nghiên cứu ủng hộ sự an toàn và hiệu quả của chúng dựa trên các biện pháp can thiệp được kiểm soát cẩn thận, do nhà tâm lý học dẫn dắt, không giống với cách thời gian chờ được sử dụng trong thế giới thực…

Drayton cho biết phát hiện của cô và các đồng nghiệp mâu thuẫn với lập luận này. Mặc dù cô ấy nói rằng một số phương pháp sử dụng thời gian tạm dưng hiệu quả hơn những phương pháp khác trong việc sửa chữa hành vi sai trái của trẻ, nhưng nghiên cứu của nhóm cô ấy không phát hiện ra rằng chiến lược time-out nhất định là có hại.

“Cách tối ưu để đưa ra thời gian chờ là đưa ra một cảnh báo, nghĩa là nếu đứa trẻ không hợp tác trong vòng năm giây, chúng sẽ cần phải chịu time-out,” cô nói. “Nếu bọn trẻ đã quen với những cảnh báo lặp đi lặp lại — kiểu cằn nhằn cổ điển cho đến khi cha mẹ không đưa ra một hành động dứt khoát để quản lý hành vi của trẻ, thì khi đứa trẻ lớn lên, yêu cầu con thực hiện time-out là không có hiệu quả “

Cô ấy nói rằng điều quan trọng là không gian trẻ ngồi trong đó — cho dù đó là phòng ngủ, ghế ngồi hay cầu thang — là một nơi “khá buồn tẻ” không có đồ chơi, phương tiện truyền thông hoặc các hình thức giải trí hoặc phân tâm khác. (Nếu một đứa trẻ không sợ ở trong khoảng thời chờ, thì điều đó sẽ không hiệu quả). Thời gian tạm dừng ngắn — chỉ vài phút — dường như cũng hiệu quả như những khoảng thời gian dài hơn.

Bà khuyên: “Hãy cho đứa trẻ đủ thời gian để bình tĩnh và trở nên yên lặng. Một khi điều đó xảy ra, “sẽ tốt hơn nếu người lớn quyết định thời điểm kết thúc, hơn là trẻ em”. Ngoài ra, khi thời gian hết giờ kết thúc, sẽ hữu ích nếu cha mẹ thực hiện theo yêu cầu mà bạn đã đặt ra cho con trước khi con về phòng riêng. “Vì vậy, nếu con bạn tức giận vì bạn bảo chúng nhặt đồ chơi của chúng, bạn cần nói lại với chúng để lấy sau khi hết giờ,” cô nói.

Cuối cùng, điều quan trọng là cha mẹ phải nhất quán về những điều sẽ hoặc sẽ không khiến trẻ hết thời gian. Cô nói, điều quan trọng nữa là cha mẹ phải cung cấp một môi trường yêu thương, ấm áp và khen thưởng những hành vi tốt bằng những cái ôm, nụ cười và sự thừa nhận bằng lời nói.

“Tôi có thể nói rằng nuôi dạy con cái là công việc khó khăn nhất trên Trái đất và bạn cần tất cả các công cụ hữu hiệu trong bộ công cụ của mình,” cô nói. Các chiến lược kỷ luật mới và tốt hơn một ngày nào đó có thể thay thế thời gian tạm dừng. Tuy nhiên, theo nghiên cứu mới nhất, thời gian tạm dừng là an toàn và thường hữu ích trong việc điều chỉnh các hành vi có vấn đề.

Trang Nguyễn dịch (https://time.com/5700473/time-outs-science/)

Ngoài ra bạn có thể đọc thêm bài viết của các nhà khoa học họ ủng hộ Time-out ở đây. https://uwm.edu/…/07/Weighing-In-on-the-TO-Controversy.pdf

https://time.com/5700473/time-outs-science/

Bình luận: Điều đầu tiên mình phải khẳng định là mình rất thích các nhà khoa học trên thế giới họ biện luận cho niềm tin và giả thuyết khoa học của mình bằng các bằng chứng nghiên cứu mà họ có được chứ không phải là suy luận của một cá nhân.

Bài viết ở trên, nếu bạn đọc kỹ thì ngay cả nhà báo khi họ phỏng vấn về một chủ đề, họ cũng rất khách quan khi mang vào những quan điểm khác nhau và cũng có bằng chứng cho những quan điểm đó. Họ rõ ràng, mạch lạc để khán giả đọc và tự ngẫm nghĩ, rồi tự lựa chọn cách nào là phù hợp với phong cách và văn hoá gia đình của họ.

Thoạt đầu đọc lên, chúng ta thấy có vẻ nhà báo đang đưa tin chỉ cho time-in và kết quả không mong đợi của time-out, nhưng Markham Heid đã đưa ra các kết quả nghiên cứu về sau đó nói rằng time-out vẫn còn có giá trị dựa vào một nghiên cứu về 1.400 trẻ em từ 3-12 tuổi. Điều này cho thấy Heid cũng khá công bằng với hai phía. Tuy nhiên, anh ta chỉ là người đưa tin và không chọn gì cả. Lựa chọn là của người dùng. Mình thấy vậy mới là tư bản chứ. Viết là thẳng thắn vậy đó. Còn ngầm ý trong đó thế nào thì chỉ có người tinh ý mới nhìn thấy được đó ạ.

Một vài ngầm ý mà mình nhận ra ở đây, mình mong các bạn đọc cùng mình và cùng bình luận:

  1. Cái gì cũng có 2 mặt. Mặc dù time-out chưa có nhiều bằng chứng chỉ ra rằng nó có tác dụng đến đứa trẻ. Nhưng không phải là không có, nếu chúng ta đọc bài viết phỏng vấn về hình ảnh chụp não và các ảnh hưởng đến não bộ nếu một đứa nhỏ rất dễ bị tổn thương được ứng dụng time-out. Đây cũng là một bằng chứng khoa học đáng lưu tâm. Do nghiên cứu về hành vi không phải chỉ mỗi các nhà tâm lý hành vi, mà còn những yếu tố khác ảnh hưởng đến hành vi  của con người, ví như sự hoạt động của não bộ, hệ thần kinh chủ động, và yếu tố môi trường/sinh thái ảnh hưởng đến chức năng của não bộ.
  2. Hiện tại thì chưa có nhiều thông tin khoa học, và cái nghiên cứu 1.400 người kia nó mới là 1 nghiên cứu thôi. Nên thông tin của nó đang mang tính chất dẫn chứng và tham khảo. Một số bạn cứ thấy có con số là sợ. Uhm, cũng vẫn phải đi tìm hiểu cụ thể về nghiên cứu này và các nghiên cứu khác nữa chứ ợ.
  3. Bản thân mình, đọc đến đoạn làm thế nào để triển khai time-out đúng mà mình cứ buồn cười… Giờ chả hiểu sao mình thấy nó cứ như kiểu việc thi hành luật trong gia đình, nó mệt mỏi và cân não quá. Không phải cha mẹ nào cũng có thể làm được như vậy, do họ hiểu con họ nhất. Do vậy, với mình thì trước khi đi vào dạy kỹ thuật cho cha mẹ, cần hướng dẫn họ cách quan sát và tìm hiểu, thấu hiểu được hành vi của con trước khi cứng nhắc theo một phương pháp nào đó.
  4. Mình sẽ dịch thêm vài bài khác về time-out và time-in để mọi người cùng bình luận. Bài sau sẽ là về attachment parenting (cha mẹ gắn kết)-mình tạm dịch là vậy. Nói về việc cha mẹ nuôi con theo bản năng tự nhiên thì ngoài việc cho con bú sữa mẹ, ngủ cùng mẹ, còn là sự gắn kết về tinh thần khi đứa nhỏ luôn được ở bên cạnh mẹ của mình để cảm nhận an toàn.
  5. Đến giờ này, mình muốn các bạn khi nói về các kỹ thuật về hành vi, hay các bạn gọi là “quản lý hành vi” và các bạn còn gọi là “quản lý hành vi thật dễ dàng” cần thận trọng vì mọi thứ không dễ và phiến diện như bạn nghĩ. Người Việt đói thông tin nên những cái nhìn đa chiều và công bằng vẫn là cách giúp tăng cường thông tin của họ tốt nhất.

        Nguyễn Thị Nha Trang  

Links đọc bài 1: https://thegioimoitruong.vn/quan-ly-hanh-vi-cua-tre-tu-ky-tranh-luan-khoa-hoc-ve-time-out-va-time-in-bai-1.html

 

Đọc thêm

lên đầu trang